Đời người đâu thể cưỡng cầu, trăm năm thoắt đã bạc đầu sớm mai
Đời như con nước chảy trôi; Ngày đêm chuyển dịch chẳng ngơi chẳng ngừng; Mắt vừa khép mở rưng rưng; Đã sang ngày mới, đã từng già thêm!…
Tin hôm nay (TinHN) cung cấp những thông tin nổi bật
Đời như con nước chảy trôi; Ngày đêm chuyển dịch chẳng ngơi chẳng ngừng; Mắt vừa khép mở rưng rưng; Đã sang ngày mới, đã từng già thêm!…
Vì sao cổ nhân xưa nay luôn cho rằng: “Mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên”? Có lẽ những ai từng xem qua Tam Quốc, hẳn không lạ gì vị quân sư tài ba phò tá cho nhà Thục Hán đó là Khổng Minh – Gia Cát Lượng…
Đời người hữu hạn, trăm năm như bóng câu qua cửa sổ. Có thể lấy khổ làm vui, biến nghịch cảnh thành thuận cảnh, ấy mới là điều quan trọng nhất vậy…
Người đàn ông biết nhượng bộ là người đàn ông đáng ngưỡng mộ nhất! Một người đàn ông tranh hơn thua cao thấp với người thân, bạn bè, phụ nữ và đối tác… thì rất có thể là người bất tài và không đáng kết giao…
Cổ nhân có câu: “Sinh tử hữu mệnh, phú quý do Trời”, vạn vật trong trời đất ngay từ khi sinh ra đã có số mệnh an bài, điều này không chỉ tương ứng đối với con người mà muôn loài, vạn vật thảy đều vậy cả…
Người ta nói rằng phụ nữ là nước. Một người đàn ông thông minh và có trách nhiệm sẽ hiểu rằng, họ phải yêu quý và chăm sóc nguồn nước, mới có thể thu về quả ngọt hạnh phúc. Còn một người đàn ông ích kỷ và luôn tự cho mình là đúng, họ sẽ khiến dòng nước đóng băng, hoặc khuấy đảo rối tung, biến nước thành ao tù nước đọng…
Có câu: “Nóng giận như hòn than nóng, chưa kịp ném vào người khác đã làm bỏng tay mình”…
Người xưa thường nói: “Ngàn vàng dễ có, tri kỷ khó tìm”; “Kẻ sĩ chết vì người tri kỷ”; “Có người tri kỷ trên đời, dẫu nơi góc biển chân trời chẳng xa”, là ý nói tri kỷ vô cùng hiếm có khó tìm…
Nói đến Gia Cát Lượng, mọi người thường liên tưởng đến một vị quân sư Thần cơ diệu toán, cầm quân đánh trận xuất quỷ nhập Thần khiến đối phương hồn siêu phách tán. Thực tế Gia Cát Lượng còn là một nhà chính trị giỏi giang với khả năng đánh giá và sử dụng nhân tài lão luyện…
Lòng hiếu thảo của những người con lương thiện có thể thay đổi được cả hoàn cảnh sinh mệnh, biến nguy thành an. Lòng hiếu thảo cũng có thể mang lại may mắn và điềm tốt lành cho mọi người xung quanh, bởi vì “hiếu” có thể cảm động lòng người, cảm động trời đất vạn vật.
Trên con đường học y thuật giúp đời, Ôn Tần Dung đang ở ngã ba học tiến sĩ đột ngột chuyển sang học Đông y cứu người. Hai mươi năm tiếp xúc Đông y, châm cứu trên hai triệu mũi kim, Ôn Tần Dung ngộ ra chân lý ‘Vạn bệnh do tâm sinh’, nhân thể là một tiểu vũ trụ kết nối với đại vũ trụ bên ngoài thông qua các huyệt vị, có những lúc khiến người ta kinh ngạc về hiệu quả trị liệu thần kỳ của châm cứu ‘châm đáo bệnh trừ’ (châm vào bệnh hết).
Nhân phẩm không phải là vật ngụy trang lúc sóng yên biển lặng, nhân phẩm chân chính là phong thái trầm tĩnh tự tại, vượt qua được thử thách của lửa giận dữ…
Thời nhà Hán có một phú ông có vạn lượng vàng, nhưng lại chịu cảnh khổ cực ‘bần cùng’. Trong làng có một cao nhân, lương thực trong nhà không quá một thạch, tiền bạc không quá mấy trăm tiền. Mặc dù như vậy, vị cao nhân này vẫn cho rằng mình giàu có. Sau khi phú ông nghe được đạo lý trong đó thì bỗng bừng tỉnh ngộ…
Chuyện kể rằng: trước khi rũ bỏ công trạng, đi chu du Ngũ Hồ, Phạm Lãi có viết thư gửi cho bạn là Văn Chủng. Thư nói: “Vua Ngô có nói: ‘Giảo thỏ đã chết thì chó săn tất bị mổ, địch quốc đã diệt thì mưu thần cũng chẳng còn’. Ngài không nhớ hay sao? Vua Việt môi dài như mỏ quạ tuy là người biết chịu nhẫn nhục nhưng lại ghét kẻ có công. Cùng ở lúc hoạn nạn thì được, chứ cùng ở lúc an lạc thì không toàn, nay ngài không đi ắt có tai vạ”…
Những câu nói kinh điển của Mạnh Tử mang lại lợi ích to lớn cho bạn.
Trải qua hàng nghìn đời nay, việc uống rượu đã trở thành một nét sinh hoạt truyền thống không thể thiếu trong văn hóa ẩm thực của nhân loại. Nhưng uống rượu như thế nào cho lành mạnh và thực sự có văn hóa lại là một vấn đề khác, như góc nhìn sau đây của người trong cuộc về rượu và việc uống rượu…
Khi nhắc đến những bài học lịch sử mà cổ nhân để lại, chúng ta không thể không nhắc đến thời kỳ Tam Quốc, nơi long tranh hổ đấu, kỳ nhân dị sĩ đua nhau thi triển tài nghệ và biểu dương đức độ như trăm hoa đua nở…
Vũ Huấn sinh ra vào thời nhà Thanh. Ông vốn không có tên. Vũ Huấn chính là kiểu người nghèo đến nỗi không có tên. Trong gia đình, Vũ Huấn là người con thứ bảy nên ông được gọi là Vũ Thất. “Vũ Huấn” là tên gọi được Triều đình ban cho sau khi ông có công lập nên trường nghĩa học.
Cổ nhân có câu: “Tìm người tài nên tìm ở hiếu môn” (Tìm người có hiếu). Có thể thấy cốt cách của bậc hiền tài có thể chăm lo cho thiên hạ đều phải là bậc hiếu đức…
Sau đời Càn Long, nhà Thanh tiến vào thời kỳ suy vi, quan lại đua nhau hủ bại, tham ô. Tuy tình hình chung là như vậy, nhưng vẫn còn một ít vị quan có thể giữ gìn tác phong liêm khiết.