Cô gái mồ côi một mình đánh cướp cứu tân nương, báo đáp ơn cưu mang

Cao Ngọc Đình, làm chức Trừ Dương mục, là người con hiếu thảo có tiếng. Sau khi ông nhậm chức, liền phái người về đón mẹ là Úc lão phu nhân. Trên đường Úc lão phu nhân đến Trừ Dương, đi qua Đông Sơn ở huyện Lai An, ngồi kiệu ngắm nhìn cảnh sắc thanh … Đọc tiếp

Chu Xử – Từ một kẻ ngỗ ngược hại dân trở thành trung thần báo quốc

Câu chuyện “Chu Xử trừ tam hại”, là câu chuyện nổi tiếng trên mảnh đất Trung Nguyên, hầu như ai cũng biết, nhưng kẻ bị các bô lão hương thân gọi là một trong ‘Tam hại’ (ba thứ tác hại)- anh chàng Chu Xử, sau này cuối cùng ra sao? Vào năm Trinh Quán Đại Đường, tể tướng Phòng Huyền Linh viết trong “Tấn thư” có kể lại cuộc đời trắc trở chìm nổi của Chu Xử.

Làm quan một lòng vì dân, sống thọ chết thành Thần

Từ Cửu Kinh sống vào đời Minh, tự Tử Thận, là người Quý Khê, Giang Tây, Trung Quốc. Năm Gia Tĩnh 15 (năm 1536), khi ông gần 40 tuổi, được tiến cử làm quan tri huyện Cú Dung. Ông mặc áo bào vải cũ, ngồi kiệu trúc cũ tới nhiệm sở, bắt đầu cuộc đời làm quan “9 năm ngày nào cũng như ngày nào”, “tận tụy hết lòng vì dân”.

Thiển đàm văn hóa ẩn sĩ: Lợi danh không màng, ẩn cư đạm bạc

Ẩn sĩ là kẻ sĩ ẩn cư không ra làm quan, văn hóa ẩn sĩ là một bộ phận trọng yếu trong văn hóa truyền thống phương Đông, nó đại biểu cho sự truy cầu về tinh thần và tâm thái của một số người theo nghiệp bút nghiên đèn sách thời cổ đại, sự hình thành và duy trì kế tục có ý nghĩa rất sâu xa, cũng thường trở thành đối tượng để thế nhân ca tụng.

Tại sao dân gian nói: “Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”

Một gia đình dù giàu đến đâu cũng không thể có ba đời giàu có, một gia đình dù nghèo đến đâu cũng không thể đời đời đều nghèo khó. Nói chung, “ba thế hệ” là bước ngoặt trong sự phát triển của gia đình. Rất nhiều người không hiểu vì sao qua ba đời lại có thay đổi lớn trong gia đình như vậy?

Bậc đế vương thời cổ đại dùng đức để trị vì thiên hạ như thế nào

Trong văn hóa truyền thống Á Đông có khái niệm “Quân quyền Thần thụ”, nghĩa là quyền lực của quân vương là do Thần ban cho. Hoàng Đế được gọi Thiên tử, nghĩa là con của Trời. Thiên tử ở vị trí cao nhất trên thế gian, nhưng phải đảm nhận sự giao phó của Trời, cần tuân theo ý mệnh của Trời để hành sự, dùng đức để trị vì thiên hạ.

Khen chê chớ bận lòng, thị phi lâu ngày tự rõ

Cổ nhân có câu: “Đường dài biết sức ngựa, sống lâu biết lòng người”. Không thể vì danh tiếng tạm thời mà tôn vinh là bậc quân tử, cũng chẳng thể vì tai tiếng nhất thời mà hạ thấp cho là kẻ tiểu nhân. Câu chuyện về Chu Công và Vương Mãng chính là điều như thế.