Gấu Bắc cực – Đâu mới là vinh quang và Thiên mệnh của nước Nga

Ngày nay, mọi người thường gọi Nga là Gấu Bắc cực, phần lớn là do Nga có lãnh thổ rộng lớn nằm ở gần Bắc cực, và sức mạnh quân sự của Nga cũng rất “gấu”. Nhưng Nga vượt xa Gấu Bắc cực, vì Nga còn có nền văn hóa sâu sắc lâu đời. Một đất nước rộng lớn hùng mạnh có văn hóa lịch sử lâu đời rực rỡ như vậy, ắt phải có một sứ mệnh riêng của mình.

Võ đức: Tinh túy của võ thuật truyền thống

Văn hóa truyền thống Á Đông xưa nay đều tôn Đạo trọng đức. Lão Tử nói: “Đạo sinh, đức dưỡng”. Vạn vật có đức thì sẽ tồn tại, mất đức thì sẽ diệt vong. Võ đức chính là gốc rễ mà võ thuật dựa vào đó để kế thừa và phát triển, là thể hiện chung của đạo đức và võ nghệ.

Socrates và Tự do ngôn luận

Đôi khi lịch sử ban tặng cho chúng ta một cá nhân là kiểu thiên tài chịu sự áp bức, người có ảnh hưởng đến nền văn minh của chúng ta trong nhiều thế kỷ tiếp theo. Socrates sống ở Athens, Hy Lạp vào khoảng 2.500 năm trước, là một trong những người như vậy. Những gì chúng ta biết về Socrates chủ yếu đến từ Plato, một trong những học trò của ông.

Tứ đại danh tác: Mở đầu chứa Thiên cơ, kết thúc ẩn huyền cơ

“Tam Quốc Diễn Nghĩa”, “Thủy Hử”, “Hồng Lâu Mộng” và “Tây Du Ký” là bốn kiệt tác văn học thời cổ đại. Hầu hết chúng ta biết đến những danh tác ấy qua điện ảnh và truyền hình, nhưng số người đọc hoàn chỉnh cả bốn bộ tiểu thuyết thì có lẽ lại chẳng có mấy ai.

Hán Vũ Đế (Phần 9): Chế độ sáng rõ – Vương Bá đều dùng

Trong lịch sử, Hán Vũ Đế được nhiều người ca tụng, đại thần nổi tiếng thời nhà Đường Ngu Thế Nam có một đoạn luận thuật sâu sắc: “Hán Vũ Đế kế thừa cơ nghiệp sáu đời, giàu có ân đức như biển rộng, lại có cao nhân trợ giúp, nên nắm toàn bộ anh hùng hào kiệt trong thiên hạ, trong nước thì hưng thịnh lễ nhạc, bên ngoài thì mở rộng biên cương, chế độ hiến chương đều sáng rõ dễ hiểu”. Đoạn văn đã khái quát một cách cô đọng toàn bộ công tích cuộc đời của Hán Vũ Đế.

Cao tăng dùng thần thông triển hiện cảnh tượng nơi địa ngục

Thư tịch Phật giáo “Thần tăng truyện – Tập 4” có ghi lại rằng, tăng nhân xuất gia Thích Bảo Chí, một nhà tiên tri chuẩn xác, giỏi về triết lý nhân quả và thần thông, đã khiến Tề Vũ Đế, người vốn thi hành chính sách bạo ngược, thay đổi hướng thiện.

Thiên cổ nhất đế Tần Thủy Hoàng (9): Tần Vương diệt Sở

Sau khi diệt hai nước Triệu và Hàn, kế hoạch thống nhất Trung Nguyên gần như đã nắm chắc trong lòng bàn tay. Các nước chư hầu còn lại là Yên, Tề, Ngụy, Sở. Trong đó, Sở có diện tích rộng lớn nhất, binh lực cũng hùng hậu nhất, xứng đáng là đối thủ của quân Tần. 

Nguồn gốc câu thành ngữ ‘Đánh trận trên giấy’

Đánh trận trên giấy

Trong cuộc sống hàng ngày chắc hẳn bạn đã từng nghe qua hoặc thậm chí là sử dụng qua câu thành ngữ “đánh trận trên giấy” với hàm ý rằng: ai đó làm việc mà chỉ nắm được lý thuyết, chứ không có kinh nghiệm thực tế, không phải là người có thực lực. Kỳ thực, câu thành ngữ này có nguyên văn gốc Hán là “Chỉ thượng đàm binh”, nghĩa là đàm luận chuyện quân sự, binh pháp trên giấy. Thành ngữ “chỉ thượng đàm binh” xuất phát từ một câu chuyện có liên quan đến Triệu Quát là người nước Triệu, thời Chiến Quốc. Câu chuyện như sau:

Chu Nguyên Chương hỏi vận nước, lão Đạo sĩ nói 4 chữ, hơn 200 năm sau ứng nghiệm

Chu Nguyên Chương đột nhiên toát mồ hôi lạnh, lão Đạo sĩ này làm sao biết thân phận mình nhỉ? Bây giờ đã bị nhận ra rồi, nên Chu Nguyên Chương lập tức đi thẳng vào chủ đề: “Ta đến đây để hỏi ông vận khí nhà Minh sẽ như thế nào? Lộc nước còn bao nhiêu năm nữa?”