Vợ bất hiếu, chồng không dạy bảo, đều bị trừng trị

Last Updated on 31/10/2024 by David Bui

Hiếu là khởi nguồn của tất cả đạo đức

Khổng Tử ngồi nhàn nhã, có Tăng Tử ngồi bên. Khổng Tử nói: “Tiên vương có một loại Đức chí cao vô thượng, và một Đạo vô cùng quan trọng, dùng nó mà trị lý thiên hạ, thì sẽ làm cho bách tính thuận hòa, trên dưới không thù oán. Con có biết đó là gì không?

Tăng Tử vội vàng đứng dậy, vòng tay cung kính trả lời: “Con tư chất nông cạn, sao mà biết được ạ?” 

Khổng Tử nói: “Đó là Hiếu, nó là căn bản của tất cả đạo đức, các loại giáo hóa đều sinh ra từ đây.

Sau khi nghe Khổng Tử giảng về ngũ đẳng hiếu đạo (5 loại hiếu thuận), Tăng Tử bất giác thốt lên: “Thật là tuyệt diệu, tác dụng của hiếu lớn đến vậy sao!” 

Khổng Tử tiếp lời: “Chữ Hiếu này, đó là quy tắc vĩnh viễn bất biến của Trời cao, là chân lý vĩnh viễn chính xác của Đất dày, là yêu cầu đầu tiên của phẩm hạnh làm người. Bởi đó là quy tắc của Trời Đất, nên người dân phải học theo; theo quang minh của Đạo Trời, dùng nghĩa nhân của Đạo Đất để trị lý thiên hạ”.

Khổng Tử nói: “Trong năm hình phạt, bao gồm ba nghìn điều khoản tội phạm, thì tội danh lớn nhất chính là bất hiếu. Trong mắt kẻ bức bách quân vương thì không có bề trên, trong mắt lũ phỉ báng Thánh nhân thì không còn pháp tắc, trong mắt kẻ bất hiếu thì không có cha mẹ, những thứ này là căn nguyên dẫn tới thiên hạ đại loạn.”

Con dâu bất hiếu

Dưới đây là câu chuyện về cô con dâu bất hiếu, bóp cổ chết mẹ chồng, mà còn cho là Thần không biết, quỷ không hay.

Trời Đất có mắt, chính nhân quân tử cẩn trọng cả khi ở một mình trong phòng tối (Tranh Winnie Wang)).

Thời nhà Thanh, Trung Quốc, trong thành Kim Lăng có một quả phụ, tuổi đã cao còn bị mù lòa, bà có một con trai và một cháu trai. Con trai lấy vợ, cô dâu này là người rất hung hãn, mọi người đều biết cô ta bất hiếu, thường gây sự với bà cụ, thật là quá quắt. Cháu trai cũng lấy vợ, cô cháu dâu này lại hiểu biết lễ nghĩa.

Hai cha con họ thường xa nhà buôn bán, trong nhà chỉ còn bà cụ, con dâu và cháu dâu, cũng không có người hầu hay tỳ nữ giúp việc. Cô con dâu hay ngược đãi bà cụ. Ngày nọ, do phát sinh cãi vã, con dâu rất phẫn hận, lôi bà cụ đến chỗ vắng rồi bóp cổ bà cụ chết. Cô ta cho rằng không ai thấy, nhưng khó mà che mắt được cháu dâu, nên cô ta bèn nói với con dâu rằng: “Ta có chuyện khẩn muốn nói, con phải giữ kín suốt đời đó, nếu lộ ra sẽ bị bất lợi nghe chưa!”

Cô con dâu nhìn qua thần sắc là biết có chuyện chẳng lành, nhưng biết mẹ chồng hung hãn nên đành phải gật đầu. Cô ta kể lại chuyện, còn dặn là khi chồng con về hỏi thì cứ trả lời là bà cụ bị bệnh nặng mà qua đời. Cô con dâu cũng đành im lặng làm thinh.

Một tháng sau, trong mộng cô ta bị lôi đến một ngôi đại điện, mái lợp bằng ngọc bích, bốn góc cong hướng trời. Điện đường tượng Thần thâm nghiêm, đèn đuốc rực sáng, dưới đài sai dịch cung kính nghiêm túc đứng hầu, có lệnh truyền mang kẻ bất hiếu vào.

Bà ta nghe thấy sợ rụng rời, chân run khuỵu xuống, xong lại bị lôi về điện phía sau. Các Thần ở điện đằng sau cũng uy nghiêm như ở điện trước, sai dịch dưới thềm nhất tề hô: “Kẻ bất hiếu đã đến!”

Bỗng nhiên trên điện có tiếng nói: “Có người tới kiện ngươi.” 

Cô ta nhìn thấy dưới điện có một người đang quỳ, đó chính là bà cụ.

Người trên điện lại hỏi: “Có nhớ chuyện trước đây không?” 

Kẻ bất hiếu chưa kịp trả lời, thì đã nghe người trên điện nói: “Ám sát mẹ chồng, chỉ một mình ngươi làm phải không?” 

Cô ta không thể phủ nhận, đành trả lời: “Là có việc như vậy.” 

Người trên điện nói: “Đó là tội gì, ngươi có biết không?” 

Nói rồi, phán quan đập bàn quát: “Tội này là tội lớn bằng trời, ở dương thế thì bị lăng trì xử tử, tại âm thế thì bị đọa địa ngục, sau năm trăm năm mới được siêu sinh. Tội nơi dương thế, còn có cách xử lý khác. Nếu ngươi mang tội án này kể lại cho thế nhân biết, cứ thêm một người biết, thì bớt cho ngươi một ngày chịu khổ ở địa ngục, nhà ngươi hãy nhớ đó!

Phán quan lại bảo cô ta: “Việc này tuy chồng ngươi không biết, nhưng để vợ không nghe lời chồng, không ngăn chặn được việc vợ ngược đãi mẹ, mẹ mất cũng không kịp thời phát hiện báo cáo, làm bà cụ chết oan, cũng đáng khép vào tội chết. Ngươi quay về bảo cho anh ta rõ!”

Lúc này sai dịch dưới thềm đồng thanh la hét, kẻ bất hiếu sợ quá tỉnh giấc, cảnh trong mộng như vẫn đang còn trước mắt, chưa đầy ba ngày sau, cô ta toàn thân mọc mụn độc, từ đầu đến chân lở loét, da dẻ không còn chỗ nào lành, kêu khóc suốt bốn ngày rồi chết. Chồng cô ta cũng trong tháng ấy bị lở loét cả đầu rồi chết.

Trời phù hộ người con có hiếu

Theo “Nam sử”, “Tôn Pháp Tông truyện” ghi chép câu chuyện như sau: 

Tôn Pháp Tông có đức hạnh chí hiếu, cha ông gặp nạn, bị giết bên bờ biển, Tôn Pháp Tông đi dọc duyên hải tìm di cốt của cha. Nghe nói giọt máu của cha hoặc con nhỏ lên xương đầu người kia, sẽ lập tức thấm sâu vào trong. Thế là ông mang dao đi dọc miền duyên hải kiếm tìm, gặp bộ xương khô nào cũng trích máu ra thử, xem xem đó có phải là xương cha mình.

Sau mười năm kiếm tìm, trên cánh tay và bắp chân ông không còn một chỗ da lành lặn, nhưng vẫn chưa tìm thấy xương cha. Thế là ông mặc tang phục suốt đời, thường ở bên mộ thủ hiếu. Dã thú cùng chim muông đều được ông thuần phục, mỗi khi gặp hươu nai bị mắc lưới, ông liền tới phóng sinh, sau đó dùng tiền hoặc vật đền bù cho thợ săn.

Thế là ông mặc tang phục suốt đời, thường ở bên mộ thủ hiếu. (Tranh: Nhị Thập Tứ Hiếu – Trần Thiếu Mai)

Sau này trên đầu ông bị mọc mụn độc, rất đau đớn, một đêm có vị nữ nhân đến nói với ông: “Ta là sứ giả của Thiên Thượng, đến để cảm tạ ngài, nguyên mụn nhọt không thể lây nhiễm sang người tốt được, nhưng do nhầm lẫn của người phái đến mà cấp lên thân ngài. Ngài hãy dùng nước phân bò mà bôi lên mụn, là khỏi ngay thôi.”

Tôn Pháp Tông theo đó mà làm, quả là linh nghiệm, ông đem thang thuốc này truyền rộng khắp, rất nhiều người bị bệnh mụn đầu đã khỏi nhờ phương thuốc đơn giản này.

Thái Bình
Theo Thái Nguyên – Epochtimes

Nguồn tư liệu: “Hiếu kinh”, “Bắc Đông viên bút lục”, “Tôn Pháp Tông truyện”