Mật thư của Trương Hựu Hiệp chuẩn bị trước khi bị bắt?

[Thời báo Đại Kỷ Nguyên, ngày 29 tháng 1 năm 2026] (Ghi chú của biên tập viên: Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương ĐCSTQ Trương Hựu Hiệp và Ủy viên Quân ủy Lưu Chấn Lập đã bị chính thức thông báo điều tra vào ngày 24 tháng 1. Đại Kỷ Nguyên đã nhận được mật thư dưới đây do một người tiết lộ cung cấp, được Trương Hựu Hiệp viết trước khi bị bắt; hiện tại chưa thể xác minh tính xác thực.)

(Lời dẫn: Người cung cấp cho biết, Trương Hựu Hiệp nhận ra mình có khả năng bị Tập bắt giữ nên đã chuẩn bị sẵn mật thư này, một khi bị bắt sẽ công khai thông qua truyền thông hải ngoại.)

Theo nguồn tin lan truyền mật thư này, bức thư cũng đồng thời được gửi tới Văn phòng ông Tập, Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương và các ban ngành liên quan. Về tính xác thực của bức thư, xin quý vị tự mình phán đoán, nhưng vui lòng không tiết lộ bất kỳ nguồn tin nào.

Tôi gửi bức thư này cho quý vị với hy vọng nó được lan truyền rộng rãi hơn. Quan trọng nhất, trong thư này đã tiết lộ nhiều nội tình quan trọng, phù hợp với logic bên trong thể chế ĐCSTQ và tương ứng với các hiện tượng đã xảy ra. Truyền bá một thông tin hợp logic là cách để đối kháng với bộ máy tuyên truyền của ĐCSTQ – những kẻ đã thêu dệt nhiều tội danh cho Trương Hựu Hiệp thông qua các phương tiện truyền thông chính thống ở hải ngoại.

Chúng tôi công bố mật thư này nhằm mục đích nhận thức và phân tích sâu sắc hơn về những bí mật chính trị đen tối của ĐCSTQ.

Dưới đây là nội dung mật thư (của Trương Hựu Hiệp):

“Nếu tôi xảy ra chuyện, xin hãy công khai bức thư này.

Bắt tôi, chắc chắn sẽ còn nhiều người khác bị bắt cùng lúc. Không phải vì chúng tôi có tội lỗi vi phạm pháp luật hay kỷ luật gì, mà chỉ có một lý do duy nhất: đó là tôi có quan điểm khác biệt với đồng chí Tập Cận Bình về cách hiểu đối với Chế độ Chủ tịch Quân ủy Trung ương chịu trách nhiệm.

Tất nhiên, còn có những bất đồng lớn về việc dùng vũ lực thống nhất Đài Loan, hợp tác chiến lược với Nga, và việc đề bạt nhanh chóng các tướng lĩnh cao cấp.

Những bất đồng này lẽ ra là hiện tượng bình thường trong Đảng và quân đội, cần được đối xử và giải quyết thông qua phương thức khoa học và tập trung dân chủ. Nhưng hiện nay xem ra, ông ấy đã dùng biện pháp đặc biệt để giải quyết. Tôi muốn nói với Cận Bình rằng, khi viết bức thư này, tôi nhớ đến câu nói năm xưa của Triệu Tử Dương: “Chúng ta già rồi, sao cũng được.” Tôi có điều kiện để tiến hành đảo chính quân sự, nhưng tôi kiên quyết không làm. Động tĩnh quá lớn, một khi mất kiểm soát, đất nước sẽ xảy ra nội chiến, người chịu khổ đầu tiên là những binh sĩ vô tội của cả hai bên. Đối với các biện pháp bất thường áp dụng với tôi, tôi cũng sẽ không phản kháng. Đúng sai công lý, lòng người là thước đo, tin rằng lịch sử cũng sẽ viết rõ ràng.

Lòng tôi rất bình thản. Để lại những dòng chữ này, tôi cũng hy vọng đồng chí Cận Bình hãy tự kiểm điểm. Ông thắng rồi, thì cần có phong độ, cũng cần có lằn ranh đỏ, đừng làm mọi việc tuyệt đường như thế, trên đầu ba thước có thần linh.

(Người cung cấp nói, Trương Hựu Hiệp nhận ra có thể bị Tập bắt nên đã chuẩn bị mật thư... – Ảnh mật thư công khai 1 & 2)
(Người cung cấp nói, Trương Hựu Hiệp nhận ra có thể bị Tập bắt nên đã chuẩn bị mật thư… – Ảnh mật thư công khai 1 & 2)

Điều tôi có thể khẳng định là, nếu bắt giữ tôi, họ sẽ chỉ dùng phương thức đảo chính, vài ba người âm mưu với nhau, sẽ không thông qua thảo luận tập thể của Bộ Chính trị Trung ương Đảng, nhưng lại thực thi và công bố dưới danh nghĩa Trung ương.

Ai vi phạm pháp luật kỷ luật? Năm 1989 là Đặng Tiểu Bình vi phạm pháp luật kỷ luật, chứ không phải Triệu Tử Dương. Nhưng sau đó Đặng Tiểu Bình rốt cuộc vào năm 1992 vẫn kiên trì cải cách mở cửa. Nếu bắt tôi, khả năng cực lớn là Cận Bình sẽ biến Trung Quốc thành Triều Tiên, nhất tâm bất loạn vì mục tiêu vũ thống Đài Loan, và sẵn sàng dùng quân đội để thiết quân luật bất cứ lúc nào.

Tôi đang nghĩ, sau khi bắt tôi, họ sẽ gán cho tôi tội danh gì?

Điều thứ nhất, chắc chắn nói tôi phản đối Chế độ Chủ tịch Quân ủy Trung ương chịu trách nhiệm. Mọi người hãy nghĩ xem, nếu Chủ tịch Quân ủy thực sự chịu trách nhiệm về tình trạng tham nhũng trong quân đội suốt bao nhiêu năm qua, liệu tôi có phản đối không? Điều tôi phản đối là việc biến chế độ này thành chế độ “gia trưởng”, quản lý quá chi li cụ thể, trong mọi việc đều tự coi mình là chuyên gia thiên tài, là thống soái anh minh. Mao Trạch Đông cũng không kiểm soát quân đội đến mức như vậy.

Biến quân đội của nhân dân thành quân đội của Đảng cũng không sao, nhưng biến nó thành “gia binh” của riêng mình thì thật đáng sợ. Những người được đề bạt theo kiểu “tên lửa”, mang ơn huệ sâu nặng, thề trung thành một cách vô nguyên tắc, bắt quân đội hát bài “Làm chiến sĩ tốt của Chủ tịch Tập”, hoàn toàn là bộ dạng của thời Cách mạng Văn hóa. Mấu chốt là thời đại đó thông tin bị bế tắc, tuyên truyền mới thành công; còn hiện nay thông tin phát triển như vậy, dù tuyên truyền thế nào cũng không ai thật lòng tôn sùng ông là lãnh tụ vĩ đại, chỉ khiến nhiều người thêm phản cảm.

(Người cung cấp nói... – Ảnh mật thư công khai 3 & 4)
(Người cung cấp nói… – Ảnh mật thư công khai 3 & 4)

Trên mạng cũng có video, mọi người đều thấy rồi, khi đồng chí Cận Bình xuất hiện tại hội trường, mọi người đều phải đứng dậy vỗ tay, giống hệt Kim Jong-un của Triều Tiên. Biểu hiện của tôi tại hiện trường mọi người cũng thấy rồi, tôi nội tâm phản cảm, cảm thấy gò bó bất an, điều này cũng thuộc về “phản đối Chế độ Chủ tịch Quân ủy chịu trách nhiệm” sao?

Hải ngoại đồn thổi nhiều về cuộc nội đấu giữa tôi và Tập, bộ phận tình báo thường chỉnh lý thông tin cho tôi xem, tôi xem xong chỉ cười trừ. Nếu tôi bị bắt, vấn đề nằm ở chính chế độ của chúng ta. Chế độ không sửa đổi, mỗi một người đều có thể trở thành nạn nhân tiếp theo.

Sự lãnh đạo của Đảng không phải là lãnh đạo cao nhất của Đảng kiểm soát mọi việc lớn nhỏ, mà là lãnh đạo nhân dân định ra luật lệ và chiến lược, sau đó mỗi đảng viên đều phải tuân thủ.

Quân đội dưới sự lãnh đạo của Đảng cũng vậy. Chế độ Chủ tịch Quân ủy chịu trách nhiệm là Chủ tịch Quân ủy chịu trách nhiệm dưới sự lãnh đạo tập thể. Chỉ trong thời chiến, thủ trưởng Quân ủy mới là thống soái ba quân. Thời bình định ra sách lược, phân tích thời thế, đề bạt nhân sự, không thể do một mình thủ trưởng Quân ủy quyết định. Mâu thuẫn bất đồng giữa đồng chí Tập Cận Bình và tôi xảy ra ở những phương diện này.

Vấn đề nghiêm trọng hơn là, tôi phát hiện ông ấy luôn tìm kiếm cơ hội, tự đáy lòng muốn xảy ra một cuộc chiến tranh. Ông ấy đặc biệt muốn tự mình chỉ huy một cuộc chiến hoành tráng. Những xung đột ở Biển Đông, đặc biệt là cuộc chiến xảy ra ở biên giới Trung – Ấn, hoàn toàn không cần thiết. Tôi là người đã kinh qua chiến tranh, lãnh đạo phát động chiến tranh để vô số binh sĩ hy sinh mạng sống, nhưng chẳng bao lâu sau lãnh đạo hai nước lại bắt tay thân mật, “vừa là đồng chí vừa là anh em”, đó không phải là việc con người nên làm. Năm xưa những binh sĩ và sĩ quan chiến đấu cùng tôi đã hy sinh, đều chôn cất tại địa phương, cha mẹ anh em họ muốn đến thăm một lần cũng không có tiền lộ phí. Thời bình mà tạo ra bi kịch như vậy, đó là tội nghiệt của Đặng Tiểu Bình.

Chắc không nhiều người biết đâu? Đặng Tiểu Bình vì muốn quyền lực của mình cao hơn tất cả mọi người, năm 1982 đã sửa đổi Hiến pháp, mới đẻ ra cái Chế độ Chủ tịch Quân ủy chịu trách nhiệm này. Thời ông Mao không hề có chế độ đó.

Đặng Tiểu Bình chưa bao giờ tuyên truyền về nó, ông ta biết việc sửa Hiến pháp này là để phục vụ cho sự cực quyền cá nhân. Khi đó vài người như Dương Thượng Côn trong Quân ủy đã giúp sức thực hiện. Đặng Tiểu Bình sửa Hiến pháp, Tập Cận Bình sửa Hiến pháp, thực chất đều do những nhân vật trọng yếu quyết định, Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc buộc phải thông qua, Bộ Chính trị đã định rồi, ai không giơ tay thì bắt người đó.

Sau này Đặng Tiểu Bình có thể lật đổ Hồ Diệu Bang, Triệu Tử Dương, dám điều xe tăng nổ súng trên đại lộ Trường An trấn áp nhân dân, đều là nhờ vào Chế độ Chủ tịch Quân ủy chịu trách nhiệm này. Một chế độ như vậy đã trao cho ông ta quyền lực tối cao.

Nhìn lại xem, Đặng Tiểu Bình đã gây ra bao nhiêu tội ác, điều đó có tốt cho gia đình họ Đặng không? Có tốt cho Đảng, Nhà nước và Nhân dân không?

Tôi khuyên Cận Bình thực chất là vì tốt cho ông ấy và gia đình ông ấy, dù sao chúng tôi cũng là anh em lớn lên cùng một đại viện, chỉ có tôi mới có thể nói với ông ấy vài lời thật lòng.

Đánh Đài Loan, rồi tiếp tục đánh nhau với Mỹ và Nhật, sẽ không đơn giản như khi Đặng Tiểu Bình đánh Việt Nam và trấn áp sinh viên năm xưa. Gia đình ông ấy và đất nước chúng ta sẽ gặp tai họa vô cùng, hàng vạn hàng chục vạn quân nhân hy sinh, tôi không thể tưởng tượng nổi hậu quả. Cuộc chiến như vậy đánh tiếp, binh biến xảy ra, hoặc Đảng và Nhà nước bị nhân dân lật đổ, liệu có cuộc thanh trừng máu me đối với những lãnh đạo phát động chiến tranh này không? Nghĩ đến thôi đã thấy đáng sợ.

Quân đội là để bảo vệ Tổ quốc và Nhân dân, cho rằng quân đội dùng để đánh trận (xâm lược) đương nhiên là quan điểm sai lầm nghiêm trọng.

Tôi còn ở Quân ủy, tôi còn có thể khuyên ông ấy, hoặc nói là kiềm chế ông ấy không phạm sai lầm nghiêm trọng. Một khi tôi bị bắt, Chấn Lập và nhiều đồng chí khác cũng sẽ bị bắt. Trong quân đội toàn là tướng lĩnh do ông ấy đích thân tuyển chọn, đất nước chúng ta sẽ trở thành quốc gia quân sự hoặc thiết quân luật bất cứ lúc nào, làm cho giống hệt Triều Tiên, vấn đề sẽ còn nghiêm trọng hơn cả Cách mạng Văn hóa.

Nói về mâu thuẫn giữa tôi và Cận Bình:

Nó đã có từ trước Hội nghị Trung ương 3. Ông ấy thăng cấp thần tốc cho quá nhiều người, hoàn toàn không đếm xỉa đến quy tắc lựa chọn của quân đội, gây ra sự bất mãn lớn trong hàng ngũ sĩ quan và binh sĩ. Nghiêm trọng hơn, họ dùng quyền lực trong tay và sự tin cậy của “đại ca” để hình thành băng nhóm trong quân đội, bắt đầu thu thập chứng cứ để điều tra tôi.

Tôi và Cận Bình đã xảy ra xung đột tại Hội nghị Trung ương 3: Một là vấn đề dùng người, hai là ông ấy muốn thông qua quân đội để đưa cả nước vào trạng thái sẵn tranh, muốn chiếm Đài Loan trong khung thời gian cửa sổ khi Nga đang đánh Ukraine.

Tôi và Chấn Lập không đồng ý, Trương Thăng Dân im lặng. Tôi cho rằng Quân ủy nên giảng về tập trung dân chủ, ông ấy nói tôi vi phạm Chế độ Chủ tịch Quân ủy chịu trách nhiệm. Kết quả là ông ấy tức giận đến phát bệnh phải đưa vào bệnh viện, Hội nghị Trung ương 3 suýt nữa không thể tiếp tục, đương nhiên điều này chỉ vài người biết nội tình.

Các Ủy viên Thường vụ hoảng loạn, lúc đó mới có các nguyên lão ra mặt giúp điều phối. Sau đó trên mạng hải ngoại xuất hiện “Đồng thuận Bắc Đới Hà”, nội dung chính là đúng.

Một là Cận Bình đồng ý không tái đắc cử tại Đại hội 21. Hai là vì an ninh ổn định của Đảng và Nhà nước, cần phân quyền hợp lý: Thái Kỳ phụ trách đảng vụ, Lý Cường phụ trách Quốc vụ viện, tôi phụ trách Quân ủy, tương đương với lãnh đạo thường trực. Sau đó thành lập cơ quan điều phối quyết sách trung ương cũng là để kiềm chế các quyết sách tối cao không phạm sai lầm lớn. Những điều này mọi người qua tin tức đều nên nhận ra, sau Hội nghị Trung ương 3, các nguyên lão ra ngoài hoạt động nhiều hơn, đứng sau đó là lực lượng quân đội đang duy trì sự cân bằng quyền lực cấp cao.

Sau đó vấn đề nảy sinh ở đâu?

Thái Kỳ, Lý Cường và các Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị đều do đích thân Cận Bình tuyển chọn, họ hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của một mình ông ấy. Họ không dựa vào Cận Bình thì không có uy quyền, cho nên họ thích có một người ở trên làm cực quyền, có chuyện gì thì “đại ca” ở trên gánh, đất nước và nhân dân chịu thảm họa thế nào không liên quan đến họ, họ đã làm như vậy trong thời kỳ đại dịch.

Mà tôi lại không thể không nghe theo Trung ương Đảng, có những hoạt động tôi khéo léo từ chối, có những cái buộc phải phối hợp, tôi đều bất lực không thể thay đổi cục diện như vậy, các nguyên lão càng bất lực hơn. Cuối cùng họ muốn ra tay với tôi, cực kỳ có khả năng sẽ không có nguyên lão nào ủng hộ tôi bắt Cận Bình để đảo chính.

Nếu nói tôi có sai lầm, thì: Thứ nhất là ủng hộ Cận Bình sửa Hiến pháp, nếu không có quân đội làm hậu thuẫn thì chỉ dựa vào Thái Kỳ dùng hệ thống Đảng và chính quyền là không làm nổi. Cận Bình từ đó đi vào cực đoan, tại hiện trường Đại hội 20 đã trực tiếp đưa Hồ Cẩm Đào ra ngoài, khiến tôi chấn động. Tại Đại hội 18, Cẩm Đào đã cao thượng bàn giao toàn bộ quyền lực cho Cận Bình, mười năm sau ông đối xử với cựu Tổng Bí thư như vậy, làm người phải có chút lằn ranh đỏ chứ. Nguyên nhân mọi người đều biết, đó là Cẩm Đào và Cận Bình đã thỏa thuận cho Xuân Hoa vào Thường vụ Bộ Chính trị, làm Chủ tịch Chính hiệp, kết quả thì sao, ngay cả Thường vụ cũng không phải.

Thứ hai là bị động ủng hộ sự ủng hộ “không giới hạn” của Cận Bình đối với Nga, thực chất là ủng hộ Nga xâm lược Ukraine, gây ra sự thù địch của toàn bộ châu Âu và Ukraine đối với nước ta. Lúc đó đã đánh giá quá cao thực lực của Nga, tưởng rằng chiến tranh chớp nhoáng sẽ chiếm được Ukraine, sau đó họ sẽ ủng hộ chúng ta giải phóng Đài Loan. Kết quả là cả Nga và Ukraine đều ghét chúng ta. Trước Tết tôi đến Nga, được tiếp đón quy cách cao nhưng hội đàm cực kỳ không hữu nghị. Một cuộc chiến vô nghĩa, cùng một dân tộc tàn sát lẫn nhau, nếu chúng ta đánh Đài Loan cũng sẽ là bi kịch như vậy.

Nói thêm vài câu, về việc giải phóng Đài Loan, vốn dĩ tôi cũng rất muốn hoàn thành đại nghiệp thống nhất tổ quốc. Sau này nghe Á Châu (Lưu Á Châu) phân tích, tôi sợ đến toát mồ hôi lạnh. Hàng chục vạn quân nhân bị vùi xác dưới biển cũng không tiếp cận nổi đảo Đài Loan. Chiến tranh nổ ra, Nhật Bản sẽ can thiệp, các cơ sở quân sự, cầu cống, kho dầu dọc bờ biển Nam Trung Hoa sẽ bị phá hủy trong vài giờ. Chúng ta cũng có thể phá hủy một số kiến trúc của Đài Loan, cuối cùng còn phải bồi thường chiến tranh, tài sản hải ngoại của quốc gia đều bị đóng băng, nước không ra nước, mất Đảng mất nước.

Vấn đề của Cận Bình nằm ở những kẻ nịnh hót xung quanh, tâng bốc ông ấy thành vĩ nhân xuất thế, giải phóng Đài Loan xong là thực hiện được Giấc mơ Trung Hoa, vĩ đại quang vinh hơn cả ông Mao. Ai nói thật với Cận Bình, người đó có thể bị tát vào mặt ngay tại chỗ. Những người nói thật và có trí tuệ như Á Châu chỉ có thể ngồi tù, tôi có lẽ cũng không ngoại lệ.

Sau khi bắt tôi chắc chắn sẽ thêu dệt thêm nhiều tội danh: phản quốc, tham nhũng, cực kỳ có khả năng vì dù sao cũng phải tìm một tội danh chứ, để cả thế giới biết tôi là kẻ hán gian bán nước, cũng là phần tử tham nhũng.

Tôi đã là Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương rồi, nghỉ hưu an toàn có thể hưởng đãi ngộ cấp Chính quốc, tại sao tôi phải phản bội tổ quốc? Việc tôi tiếp xúc với Nga và Mỹ đều là vì duy trì lợi ích quốc gia, việc trao đổi thông tin giữa hai bên cũng nằm trong phạm vi được ủy quyền.

Thực ra khi tôi giao lưu với người Mỹ, quân đội Mỹ đã cố ý rò rỉ các bí mật cấp cao, ví dụ cho phía ta xem ảnh chụp các căn cứ quân sự của ta, sơ đồ bố trí cơ sở hạt nhân, thậm chí là nơi ở riêng của các lãnh đạo Đảng và Nhà nước, đều cực kỳ chi tiết. Mục đích của họ rất rõ ràng, đó là công nghệ cao, hàng ngày đều nhìn chằm chằm từ trên không, cái gì cũng biết, mục đích là để chúng ta đừng phát động chiến tranh, không có khả năng thắng.

Còn về tham nhũng này nọ, kéo từ trong nhà ra một xe tải USD và Nhân dân tệ, có thể không? Họ có thể quay những video như vậy, cũng sẽ lợi dụng truyền thông chính thống Mỹ để kể tội tôi, đó đều là bài vở cả, đừng tin là thật. Mâu thuẫn giữa tôi và Cận Bình đã công khai hóa từ lâu, nếu thực sự có khối tài sản khổng lồ thì cũng đã tiêu hủy từ lâu rồi, những thứ ngoài thân này đối với người ở độ tuổi và địa vị như tôi đều là mây khói. Nếu dưỡng già ở Tần Thành hoặc bị Cận Bình xử bắn, càng không cần đến những thứ này nữa.

Đúng rồi, năm ngoái Cận Bình muốn xem video xét xử Tư lệnh quân đoàn 38 Từ Cần Tiên, chúng tôi đã điều ra xem, khiến tôi chấn động. Hơn năm tiếng đồng hồ, xem xong tôi đã khóc vì vị tướng trung nghĩa này, cả đêm không ngủ. Video này các tướng lĩnh cao cấp trong quân đội cũng đã xem, sau đó không biết bị ai truyền ra hải ngoại.

Không biết Cận Bình sau khi xem video của Từ Cần Tiên thì có cảm nghĩ gì. Những vị tướng trung thành với Tổ quốc và Nhân dân như vậy mới là quân nhân thực thụ, thà bản thân chịu nhục chứ không nổ súng vào nhân dân. Từ đó chúng ta cũng phải phản tư về Chế độ Chủ tịch Quân ủy chịu trách nhiệm, về những tội lỗi và ác quả mà nó mang lại. Nếu đều nghe theo mệnh lệnh của Chủ tịch Quân ủy một cách vô nguyên tắc và vô nhân tính, quyền lực tối cao không bị chế ngự, đất nước chúng ta sẽ còn gặp đại nạn.

Đảng ta, lãnh đạo tối cao của ta và Chủ tịch Quân ủy đều sẽ phạm phải những tội lỗi nghiêm trọng. Nếu yêu cầu quân nhân mãi mãi trung thành với Đảng và lãnh tụ, không hỏi đúng sai chỉ trung thành với Chủ tịch Quân ủy, chúng ta sẽ còn phạm phải những tội lỗi không thể tha thứ.

Cuối cùng, tôi đưa ra vài kỳ vọng đối với đồng chí Cận Bình:

  1. Khi Đại hội 21 triệu tập thì đến trạm xuống xe (nghỉ hưu), đây là lời hứa sau Hội nghị Trung ương 3.
  2. Không phát động bất kỳ hình thức chiến tranh nào, quân đội là để bảo vệ tổ quốc và gia đình.
  3. Tôn trọng trật tự quốc tế do Mỹ thiết lập, mãi mãi không đối đầu với Mỹ.
  4. Phải thực sự cải cách mở cửa, nếu yêu nhân dân Trung Quốc thì nên trả quyền cho dân, thực hiện lời hứa hiến chính dân chủ thời Diên An.

Nếu Tập Cận Bình thực sự bắt tôi, hy vọng các cơ quan truyền thông công khai bức thư này. Tôi hy vọng ông ấy có thể đọc được nó.

(Nội dung trên là lời kể của tôi, do một người bạn chỉnh lý, tôi đã xem qua và ủy quyền công bố, không có thư ký tham gia. Trương Hựu Hiệp 2025.12)

Nguồn: Epoch Times Hoa ngữ

Viết một bình luận