Hán Vũ Đế (Phần 5): Trấn định biên cương, tấn công Hung Nô
Hán Vũ Đế nhận định, phòng vệ đơn thuần, không trừ được gốc của họa, di hại trăm năm, trừ bỏ họa căn sẽ tạo phúc vạn đại, có dốc toàn lực quốc gia cũng phải làm
Tin hôm nay (TinHN) cung cấp những thông tin nổi bật
Hán Vũ Đế nhận định, phòng vệ đơn thuần, không trừ được gốc của họa, di hại trăm năm, trừ bỏ họa căn sẽ tạo phúc vạn đại, có dốc toàn lực quốc gia cũng phải làm
Từ Bàn Cổ khai thiên tịch địa, Nữ Oa tạo ra con người, Tam Hoàng, Ngũ Đế, cho đến các bậc quân vương vĩ đại như Tần Thủy Hoàng, Hán Vũ Đế… Cho tới hôm nay đã có biết bao anh hùng lỗi lạc ghi danh vào thiên thu.
[Radio] – Người xưa thường răn dạy rằng: “Có thờ có thiêng, có kiêng có lành”, cũng tương đồng với đạo lý “Thà tin rằng có, còn hơn là không”, tức là dành cho những người không tin Thần Phật và luật nhân quả. Nhưng nhân quả báo ứng là có thật. Vốn có những người không có đức tin, nên đã vô tri mà buông lời phỉ báng Thần Phật. 5 câu chuyện dưới đây cho thấy những ai nhạo báng, kiêu căng, ngạo mạn trước Thần Phật đều có kết cục bi thảm.
Hán Vũ Đế danh vọng ngang Tần Thủy Hoàng, được tôn xưng là “Tần Hoàng Hán Vũ”, cùng Đường Thái Tông nổi danh “Hán Đường thịnh thế” thiên cổ lưu danh.
Vừa bước lên vũ đài, Tần Vương đã phải bình loạn Trường An quân, trừ nghịch thần Lao Ái, dàn xếp với mẫu hậu, xử lý Lã Bất Vi… Từ đây, Doanh Chính đã chính thức nắm đại quyền trong tay. Mỗi triều Thiên tử, một triều Thiên nhân, bậc quân vương cũng cần thực hiện những kế hoạch lớn lao vĩ đại.
Hán Vũ Đế danh vọng ngang Tần Thủy Hoàng, được gọi là “Tần Hoàng Hán Vũ”, cùng Đường Thái Tông xứng danh “Hán Đường thịnh thế” thiên cổ lưu danh
Sau sự biến Lao Ái, Thái hậu Triệu Cơ bị đưa đến Ung Thành chịu quản thúc, các đại thần cũng vì việc này mà can gián quân vương. Nhưng Tần Vương vẫn lửa giận bừng bừng, hạ lệnh rằng: Ai dám lên tiếng về việc Thái hậu, giết ngay không cần luận tội! Quan viên ai nấy đều sợ hãi không dám bước lên khuyên can, chỉ duy nhất một người… Đó là ai?
Từng sánh ngang với tên tuổi của đại tham quan Hòa Thân về mức độ giàu có, hoạn quan khét tiếng Minh triều này thậm chí đã lọt vào danh sách 50 nhân vật giàu nhất trong 1000 năm qua, thậm chí còn được gọi là “Hoàng đế đứng”. Nhưng với những tội trạng trời … Đọc tiếp
[Radio] – Quách Gia không phải nhà tiên tri, nhưng ông dự đoán thời cuộc chính xác vô cùng. Ông tính toán chuẩn xác, phân tích tính cách của Viên Thiệu, Tôn Sách, cho đến những sự việc phát sinh, đều có những kiến giải độc đáo. Tào Tháo đối với Quách Gia, là huệ nhãn thức nhân, dùng người không nghi hoặc. Quách gia đối với Tào Tháo, cũng là huệ nhãn thức chủ, cả hai tâm đầu ý hợp, tạo nên mối tương giao trượng nghĩa quân thần thời loạn thế.
[Radio] – Sứ giả, là những vị đi lại giữa hai quốc gia, truyền đạt chỉ dụ, là cầu nối liên lạc các nước. Danh vị ấy làm người ta thường nghĩ đến cảnh đường bệ uy nghi, xe chở châu báu, tung hoành du thuyết, hiểu biết nhiều phong tục các nơi. Nhưng ai biết đằng sau sự hào nhoáng đó là vận mệnh sinh tử khó lường trong thế cục muôn trùng nguy hiểm.
Vài năm sau khi đăng cơ, Doanh Chính phải đối mặt với hai cuộc tạo phản. Điều đáng nói là, cả hai cuộc nổi loạn đều liên quan đến những người thân yêu nhất bên cạnh Tần Vương Chính.
Một quốc gia nếu không đảm bảo an ninh lương thực thì sẽ không bao giờ có cơ hội trở thành cường quốc. Trong thời phong kiến, một trong những nghi lễ quan trọng nhất vào mùa xuân là nghi thức cày ruộng tịch điền mỗi khi Tết đến xuân sang, nhằm thể hiện sự quan tâm đến nông nghiệp, thể hiện sự tôn kính với Trời đất, cầu cho mùa vụ bội thu, bách tính lo đủ…
Tương truyền sau khi truyền ba quân nấu chiếc bánh tét đem theo làm quân lương, ít ngày sau binh đoàn thần tốc Tây Sơn đã hoàn toàn làm chủ Thăng Long và tiêu diệt toàn bộ quân xâm lược. Ngay sau khi vào thành, vị vua uy dũng nhưng hào hoa – Quang Trung đã cho ngựa trạm đem ngay một cành đào từ Thăng Long về Phú Xuân tặng cho người vợ yêu xứ Bắc của mình để báo tin chiến thắng, tạo thêm một giai thoại đáng nhớ trong mùa xuân huy hoàng năm đó…
Tương truyền sau khi truyền ba quân nấu chiếc bánh tét đem theo làm quân lương, ít ngày sau binh đoàn thần tốc Tây Sơn đã hoàn toàn làm chủ Thăng Long và tiêu diệt toàn bộ quân xâm lược. Ngay sau khi vào thành, vị vua uy dũng nhưng hào hoa – Quang Trung đã cho ngựa trạm đem ngay một cành đào từ Thăng Long về Phú Xuân tặng cho người vợ yêu xứ Bắc của mình để báo tin chiến thắng, tạo thêm một giai thoại đáng nhớ trong mùa xuân huy hoàng năm đó…
[Radio] – Theo tư liệu ghi chép, cánh quân Vô đương Phi quân này thân mặc giáp sắt, đem theo cung nỏ và tên độc. Họ có thân hình to lớn rắn chắc, có thể băng đèo vượt núi, giỏi chiến đấu nơi hoang dã.
[Radio] – Bạn sẽ phản ứng như thế nào khi tài sản vốn dĩ thuộc về bạn mà lại có người ngang nhiên khẳng định là tài sản của anh ta? Sẽ phẫn nộ? Hay là tranh cãi? Đi báo quan? Trong thời Nam Bắc triều, một người đàn ông có phẩm chất đạo đức cao tên là Dữu Sân, ông đã có câu trả lời mà nhiều người không bao giờ tưởng tượng được.
Là người được cho là hóa thân của trí tuệ, là mẫu người điển hình phóng khoáng thoát tục. Trong triều đình “làm bạn với vua như làm bạn với hổ”, ông vẫn hoạt kê khôi hài, tính hài hước bùng nổ, thường trêu đùa Hán Vũ Đế cười ha hả. Nhưng ngoài lúc gây trò đùa cười vui, ông quan sát nét mặt, trực ngôn can gián. Có người gọi ông là Trí Thánh. Ông là ai?
Trong suốt cuộc đời của mình, ông rất coi trọng sự trung nghĩa của bậc nam tử. Nó giống như điển cố “kết nghĩa đào viên” trong văn hóa truyền thống Trung Quốc, lòng trung thành và thủ tín của bậc nam tử, lời hứa nặng tựa ngàn cân.
Những người từng đến Bắc Kinh đều rất ngưỡng mộ Thiên An Môn, một công trình kiến trúc nguy nga với kỹ thuật khéo léo như Thần tạo ra. Họ đều ca ngợi nó, không chỉ vàng xanh rực rỡ mà còn khí thế bàng bạc, trang nghiêm hùng vĩ. Khi tán thán Thiên An Môn, thì nhất định chớ bỏ qua hai sự kiện gắn liền với Thiên An Môn là “Kim điện truyền lư” và “Kim phượng ban chiếu”, đồng thời cũng phải hiểu được sự bi thương ở nơi này.
Dã sử lưu truyền rằng, Trương Hiến Trung đã từng ép hòa thượng ăn thịt. Khi đó vị hòa thượng bị ép không còn con đường nào khác đó đã nói một câu danh ngôn thiên cổ, được lưu truyền cho đến tận ngày nay.