Last Updated on 23/05/2026 by Nguyễn Sơn
Việc cựu Cục trưởng Cục Tư pháp Trùng Khánh Văn Cường trước khi bị thi hành án tử hình vào năm 2010 có khai ra Chu Vĩnh Khang – người khi đó là Ủy viên Bộ Chính trị kiêm Bí thư Ủy ban Chính pháp Trung ương ĐCSTQ hay không – luôn là một nghi án lớn trong lịch sử đấu đá quyền lực cấp cao của ĐCSTQ. Mặc dù các thông báo chính thức của chính quyền luôn né tránh và giữ bí mật tuyệt đối về điều này, nhưng dựa trên nhiều tư liệu lịch sử, biên bản cuộc họp lưu truyền trong nội bộ Đảng cùng các phân tích của các chuyên gia uy tín ở hải ngoại, phía sau sự việc này ẩn chứa những bí mật đen tối ít ai biết đến.
“Tôi không chết các người không ngủ được, tôi chết rồi các người cũng chẳng ngủ yên!”
Khi mới bị bắt, Văn Cường vô cùng kiêu ngạo, thậm chí còn thẳng thừng nói với các điều tra viên: “Các người đừng mong lấy được lời khai gì từ miệng tôi. Đằng nào cũng chết, tại sao tôi phải kéo thêm người khác đệm lưng?” Tuy nhiên, khi Bạc Hy Lai, vì mục đích tích lũy vốn liếng chính trị để vào Thường vụ Bộ Chính trị, khăng khăng muốn lấy đầu Văn Cường nhằm xây dựng hình tượng “anh hùng diệt trừ xã hội đen”, thái độ của Văn Cường đã thay đổi rất lớn.
Ngày 7 tháng 7 năm 2010, Văn Cường bị thi hành án tử hình. Vào buổi sáng trước khi ra pháp trường, Vương Lập Quân đã đích thân đến trại tạm giam và có cuộc trò chuyện bí mật kéo dài 50 phút với Văn Cường. Khoảng thời gian 50 phút này được giới quan sát bên ngoài coi là “hiện trường tiên tri” kinh điển nhất trong các cuộc đấu đá nội bộ mang tính chất băng đảng của ĐCSTQ.
Theo những tin đồn lan truyền trong nội bộ công an Trùng Khánh lúc bấy giờ, cũng như các chi tiết của cuộc hội thoại được tiết lộ ở hải ngoại sau này, vào những giờ phút cuối cùng của cuộc đời, Văn Cường không hề cầu xin tha mạng. Thay vào đó, với sự lạnh lùng của một “người đi trước”, ông ta đã nói với Vương Lập Quân những lời gây chấn động: “Ngày hôm nay của tôi chính là ngày mai của ông!” Đây là câu nói được lưu truyền rộng rãi nhất và về sau cũng tỏ ra chính xác nhất.
Văn Cường nhìn thẳng vào Vương Lập Quân và nói: “Vương Lập Quân, ông đừng vội đắc ý, ngày hôm nay của tôi chính là ngày mai của ông! Tôi không chết, các người không ngủ được; tôi chết rồi, các người cũng chẳng ngủ yên đâu!” Văn Cường thừa biết bản thân chỉ là vật tế thần bị Bạc Hy Lai vứt bỏ để phục vụ cho tham vọng “vào Thường vụ”, và ông ta cho rằng Vương Lập Quân cuối cùng cũng sẽ nhận lấy kết cục tương tự.
Từ “các người” trong miệng Văn Cường không chỉ ám chỉ Bạc Hy Lai và Vương Lập Quân, mà còn ngầm chỉ “Sa hoàng Chính pháp” Chu Vĩnh Khang – người đang trấn giữ Bắc Kinh lúc bấy giờ, kiểm soát toàn bộ hệ thống Công – Kiểm – Pháp (Công an, Kiểm sát, Tòa án) toàn quốc. Văn Cường hiểu sâu sắc rằng mình chỉ là một con tốt ở địa phương thuộc hệ thống của Chu Vĩnh Khang, và cái chết của ông ta là để chặt đứt các manh mối liên đới cấp thấp giữa Bạc Hy Lai và Chu Vĩnh Khang.
Dẫn lời tiết lộ từ một nguồn tin thân cận với Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương (bí danh là “Đảng viên kỳ cựu”), Văn Cường thực sự đã để lại một bản tự kiểm điểm và “tài liệu lập công” dày hàng chục trang trước khi chết. Tin đồn cho biết, trong các tài liệu này, Văn Cường đã khai nhận chi tiết cách thức các băng nhóm xã hội đen Trùng Khánh thông qua ông ta để chuyển giao lợi ích cho gia đình Chu Vĩnh Khang – người khi đó là Bộ trưởng Bộ Công an, sau đó là Bí thư Ủy ban Chính pháp. Đặc biệt, các tài liệu này có liên quan đến hoạt động kinh doanh thiết bị dầu khí và các dự án bất động sản của Chu Bân (con trai Chu Vĩnh Khang) tại khu vực Tây Nam.
Theo một biên bản cuộc họp mở rộng của Thường vụ Thành ủy Trùng Khánh được đóng dấu “Tham khảo nội bộ”, Vương Lập Quân từng đề cập: “Vụ án Văn Cường liên đới rất rộng, đã vượt quá phạm vi thẩm quyền của Trùng Khánh, cần phải báo cáo xin ý kiến chỉ thị của ‘Thủ trưởng’.” Trong bối cảnh lúc bấy giờ, từ “Thủ trưởng” này được công nhận là ám chỉ Chu Vĩnh Khang.
Việc Văn Cường nhanh chóng bị thi hành án tử hình (thậm chí có tin đồn là bị hỏa táng ngay lập tức sau khi tiêm thuốc độc) được thế giới bên ngoài diễn giải là hành vi “giết người diệt khẩu”. Về việc liệu Văn Cường có thực sự khai ra Chu Vĩnh Khang hay không, ông Minh Cư Chính, Giáo sư Danh dự Khoa Chính trị Đại học Đài Loan kiêm chuyên gia về các vấn đề Trung Quốc, chỉ ra rằng bản chất chính trị của ĐCSTQ là “đấu tranh phe phái”.
Vụ án Văn Cường không đơn thuần là một vụ án tham nhũng, mà là một sự “tự cắt tỉa” nội bộ trong tập đoàn của Giang Trạch Dân. Với tư cách là một “bá chủ địa phương” ở Trùng Khánh, Văn Cường có mối liên hệ chằng chịt với hệ thống chính pháp của Chu Vĩnh Khang. Việc Bạc Hy Lai giết Văn Cường là hành vi “mượn thủ cấp để dùng”. Một mặt, điều này nhằm thể hiện sự phục tùng và lấy lòng Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo; mặt khác, nó cũng là lời đe dọa gửi tới Chu Vĩnh Khang: “Nếu không dốc toàn lực hỗ trợ tôi ‘vào Thường vụ’, tôi sẽ xé toạc lỗ hổng trong hệ thống chính pháp này.”
Tiến sĩ Trình Hiểu Nông, một nhà kinh tế học, phân tích rằng vụ án Văn Cường thể hiện xu hướng “xã hội đen hóa” dưới thể chế của ĐCSTQ. Việc Văn Cường có khai ra Chu Vĩnh Khang hay không về mặt thủ tục tổ chức không quan trọng, bởi vì Chu Vĩnh Khang hoàn toàn biết rõ những gì Văn Cường đã làm. Sự tồn tại của Văn Cường là minh chứng cho thấy bản thân hệ thống Ủy ban Chính pháp của ĐCSTQ chính là “ông trùm xã hội đen lớn nhất”. Cái chết của Văn Cường là một tất yếu mang tính hệ thống, bởi vì ông ta biết quá nhiều nhưng lại không còn giá trị để được bảo vệ nữa.
Giáo sư Dư Mậu Xuân, cựu Cố vấn trưởng về hoạch định chính sách Trung Quốc tại Văn phòng Hoạch định Chính sách của Ngoại trưởng Mỹ, nhận định rằng phương thức vận hành của ĐCSTQ rất giống với “Mafia”. Theo logic của các băng đảng, nếu cấp dưới (Văn Cường) đe dọa đến sự an toàn của ông trùm (Chu Vĩnh Khang), kẻ đó chắc chắn sẽ bị loại bỏ. Việc Văn Cường có nhắc đến Chu Vĩnh Khang trong biên bản thẩm vấn chính thức trước khi chết hay không đã không còn quan trọng, điều quan trọng là vụ án của ông ta đã trở thành trận chiến tiền tiêu để Tập Cận Bình thanh trừng “băng đảng dầu khí” và “băng đảng chính pháp” của Chu Vĩnh Khang sau này.
Vương Lập Quân đào tẩu, tuyên bố sẽ quyết đấu “cá chết lưới rách” với Bạc Hy Lai
Văn Cường, người đã dành cả đời lăn lộn trong ngành cảnh sát địa phương, là một nguyên lão trải qua nhiều thời kỳ lãnh đạo và được cho là người thân cận với các cựu Bí thư Thành ủy Trùng Khánh Uông Dương và Hạ Quốc Cường. Truyền thông Hồng Kông từng đưa tin, giấc mơ quyền lực của Bạc Hy Lai đã tan vỡ ngay vào khoảnh khắc Văn Cường bị xử tử. Văn Cường bị kết án tử hình, và trước khi hành hình, ông ta thậm chí không có cơ hội được từ biệt gia đình. Toàn bộ hệ thống ĐCSTQ từ trên xuống dưới đều rúng động trước hành vi này, nhận ra sự tàn nhẫn của Bạc Hy Lai, đồng thời ý thức được rằng nếu Bạc Hy Lai nắm giữ quyền lực lớn hơn, ông ta sẽ còn xử lý các đối thủ chính trị một cách lạnh lùng hơn nữa.
Hai năm sau ngày Văn Cường bị xử tử, vào ngày 6 tháng 2 năm 2012, sự kiện Vương Lập Quân mang theo tài liệu mật đào tẩu vào Lãnh sự quán Mỹ tại Thành Đô đã làm chấn động thế giới. Ngay trong đêm Vương Lập Quân chạy trốn, Bạc Hy Lai – khi đó là Bí thư Thành ủy Trùng Khánh – đã ra lệnh cho Thị trưởng Trùng Khánh Hoàng Kỳ Phàm dẫn lực lượng cảnh sát vũ trang Trùng Khánh rầm rộ tiến về Thành Đô bao vây Lãnh sự quán Mỹ nhằm áp giải Vương bằng được trở lại Trùng Khánh.
Sau khi thất bại trong việc xin tị nạn chính trị dù đã giao nộp tài liệu mật cho Lãnh sự quán Mỹ, Vương Lập Quân chấp nhận rời đi sau khi nhận được sự bảo đảm tính mạng từ Bắc Kinh. Có báo cáo cho biết, khi ngồi trên máy bay từ Thành Đô về Bắc Kinh, Vương Lập Quân đã tuyên bố sẽ quyết đấu một trận “cá chết lưới rách” (một mất một còn) với Bạc Hy Lai.
Khi đó, Vương Lập Quân tâm trạng vô cùng kích động, lời nói bất nhất và tư duy hỗn loạn. Sau đó, ông ta tuyên bố rằng do điều tra phá án nên an toàn tính mạng bị đe dọa, từ đó thỉnh cầu chính phủ Mỹ cung cấp sự bảo hộ và đã điền vào đơn xin tị nạn chính trị.
Nhân viên Lãnh sự quán ngay lập tức báo cáo sự việc lên Đại sứ Mỹ tại Trung Quốc lúc bấy giờ là Lạc Gia Huy (Gary Locke), và ông Lạc Gia Huy liền lập tức liên hệ với các quan chức cấp cao của Bộ Ngoại giao Mỹ. Sau đó, các quan chức Mỹ đã liên lạc với phía Trung Quốc. Phía Trung Quốc đồng ý cử nhân viên an ninh quốc gia đến đưa Vương Lập Quân về Bắc Kinh, chứ không giao cho phía Trùng Khánh bắt giữ.
Được biết, vào ngày Vương Lập Quân xông vào Lãnh sự quán Mỹ tại Thành Đô, tại hiện trường Lãnh sự quán đã xảy ra một màn đối đầu nghẹt thở giữa ba bên: Cảnh sát Tứ Xuyên ngăn chặn lực lượng của Bạc Hy Lai tiếp tục tiến lên, hai bên từng xảy ra tranh chấp, tình hình vô cùng căng thẳng; đồng thời, lực lượng Thủy quân lục chiến Mỹ bên trong Lãnh sự quán cũng lập hàng rào phòng thủ, đạn đã lên nòng sẵn sàng ứng phó.
Ngày 7 tháng 2 năm 2012, sau khi ở lại Lãnh sự quán tổng cộng 30 tiếng đồng hồ, Vương Lập Quân đã rời đi. Tin đồn cho biết, trong số sáu tài liệu mật mà ông ta giao nộp, điều khiến phía Mỹ chấn động nhất chính là các bằng chứng về việc ĐCSTQ mổ cướp nội tạng có hệ thống, bao gồm hồ sơ phẫu thuật, danh sách và các đoạn video ghi hình.
Một quan chức Mỹ cho biết, khi các quan chức cao cấp của Bộ An ninh Quốc gia Trung Quốc đưa Vương Lập Quân ra khỏi Tổng lãnh sự quán, họ đã xảy ra tranh luận nảy lửa với Thị trưởng Trùng Khánh Hoàng Kỳ Phàm và các quan chức Trùng Khánh khác đang chờ sẵn bên ngoài. Các quan chức Trùng Khánh muốn áp giải Vương Lập Quân đi nhưng không thành công. Cuối cùng, Vương Lập Quân đi cùng các quan chức Bộ An ninh Quốc gia về Bắc Kinh.
Đài Phát thanh Quốc tế Pháp (RFI) vào tháng 8 năm 2013 dẫn lời một quan chức cấp cao của công an Trùng Khánh cho biết, lúc đó Bạc Hy Lai đã chỉ thị cho Quách Duy Quốc – khi ấy là Phó Cục trưởng Cục Công an Trùng Khánh – dẫn theo các tay súng bắn tỉa thuộc đội đặc nhiệm chống khủng bố của Tổng đội Cảnh sát Vũ trang Trùng Khánh phục kích gần Lãnh sự quán, chờ thời cơ để bắn chết Vương Lập Quân. Tuy nhiên, sự việc này đã bị Cảnh sát Vũ trang báo cáo lên cấp cao Bắc Kinh và bị ngăn chặn kịp thời.
Cựu Đại sứ Mỹ tại Trung Quốc Lạc Gia Huy từng tiết lộ với truyền thông Mỹ rằng: “Sau khi phát hiện Vương Lập Quân bỏ trốn, Bạc Hy Lai đã cử các lực lượng an ninh vũ trang bao vây Tổng lãnh sự quán Mỹ tại Thành Đô, cảm giác lúc đó giống như một bộ phim gián điệp nghẹt thở vậy.”
Tội ác chưa từng có trên hành tinh này! Hai năm ba nghìn lần “thử nghiệm” của Vương Lập Quân
Ba cái tên Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai, Vương Lập Quân không chỉ đại diện cho những âm mưu đảo chính và quyền sắc, mà còn bị khắc sâu vào một giai đoạn lịch sử cực kỳ đen tối – mổ cướp nội tạng quy mô lớn. Đây không phải là một vụ án hình sự thông thường, mà là một “lò mổ sống” cấp quốc gia do các phe phái trong ĐCSTQ dựng lên để củng cố quyền lực, thậm chí là để thu về những khoản lợi nhuận khổng lồ.

Năm 1999, để lấy lòng Giang Trạch Dân, Bạc Hy Lai đã tiên phong phát động cuộc đàn áp quy mô lớn đối với Pháp Luân Công tại Đại Liên. Ngay sau đó, công ty nhựa hóa sinh học của Gunther von Hagens đã được đặt nền móng tại Đại Liên. Vợ của Bạc Hy Lai là Cốc Khai Lai không chỉ đóng vai trò là cố vấn pháp lý, mà còn là kẻ môi giới đứng sau chuỗi công nghiệp “nội tạng — xác người — buôn bán” này.
Năm 2013, một đoạn băng ghi âm do một người biết rõ sự tình tên là “Bào Quang” cung cấp đã bị rò rỉ. Trong chuyến thăm Đức vào năm 2006 của Bạc Hy Lai, ông ta đã đích thân thừa nhận qua điện thoại rằng: “Chỉ thị mổ cướp nội tạng của học viên Pháp Luân Công là do Chủ tịch Giang Trạch Dân đưa xuống.” Đoạn ghi âm này được coi là bằng chứng sắt đá vạch trần những lời dối trá của ĐCSTQ.

Nếu Bạc Hy Lai là kẻ vạch kế hoạch, thì Vương Lập Quân chính là kẻ thực hiện tàn nhẫn nhất. Vương Lập Quân đã thành lập “Trung tâm Nghiên cứu Tâm lý Hiện trường” tại Cục Công an thành phố Cẩm Châu. Khi lên nhận giải “Giải thưởng Cống hiến Đặc biệt về Sáng tạo Quang Hoa”, ông ta từng tự hào tuyên bố rằng đội ngũ của mình đã thực hiện hàng nghìn ca thử nghiệm tâm lý hiện trường chỉ trong vòng hai năm.
Cái gọi là “Nghiên cứu Tâm lý Hiện trường” thực chất là việc quan sát các phản ứng tâm lý và sinh lý của tử tù hoặc các học viên Pháp Luân Công ngay trong khoảnh khắc họ bị mổ sống để lấy nội tạng. Vương Lập Quân từng nói với cấp dưới rằng: “Phải làm sao để nội tạng được lấy ra trong trạng thái tươi sống nhất.”
Tất nhiên, với tư cách là Ủy viên Bộ Chính trị kiêm Bí thư Ủy ban Chính pháp, Chu Vĩnh Khang chính là chiếc tổng công tắc của cỗ máy đẫm máu này. Chu Vĩnh Khang đã lợi dụng hệ thống Công, Kiểm, Pháp, Tư pháp và Cảnh sát Vũ trang do mình kiểm soát để biến các nhà tù, trại lao cải thành “kho cung cấp vật thể sống”. Các bệnh viện của Cảnh sát Vũ trang trở thành căn cứ cấy ghép nội tạng, tạo nên một quy trình khép kín từ bắt giữ, xét nghiệm kháng nguyên (phối hợp nhóm máu) cho đến phẫu thuật.
Được biết, trong một biên bản cuộc họp nội bộ Ủy ban Chính pháp bị rò rỉ, Chu Vĩnh Khang từng chỉ thị: “Đối với những thành phần ‘ngoan cố không chịu cải tạo’, phải tận dụng triệt để (vật tận kỳ dụng), đây cũng là vì sự phát triển y học của đất nước.”
Tiến sĩ Trình Hiểu Nông phân tích rằng, đây không đơn thuần là bức hại chính trị, mà là một cuộc “mưu sát và trục lợi mang tính chế độ”. ĐCSTQ thậm chí còn đưa việc cấy ghép nội tạng vào “Kế hoạch 5 năm”, xem cấy ghép nội tạng như một “điểm tăng trưởng kinh tế”, đứng sau đó là nguồn lợi nhuận kếch xù từ du lịch y tế quốc tế lên đến hàng tỷ đô la. Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai và Vương Lập Quân chính là những giám đốc điều hành hiệu quả trong thể chế khát máu này.
Quả nhiên, sau khi Văn Cường tuyệt vọng đáp trả: “Ngày hôm nay của tôi chính là ngày mai của các người!…”, Vương Lập Quân đã tự ý đột nhập vào Lãnh sự quán Mỹ, khơi mào cho một trận đại địa chấn trên chính trường Trung Quốc. Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang lần lượt ngã ngựa, và cuối cùng đã “đoàn tụ” trong nhà tù Tần Thành.

Văn Cường rốt cuộc đã khai ra những gì? Câu trả lời vốn được niêm phong trong các hồ sơ lưu trữ đóng dấu “Tuyệt mật” — mổ cướp nội tạng — không còn là hành vi cá nhân của ba người Chu, Bạc, Vương nữa, mà là một cuộc diệt chủng có sự tham gia của bộ máy nhà nước ĐCSTQ; và Văn Cường chẳng qua cũng chỉ là một con tốt thí bị vứt bỏ tùy ý trong trò chơi quyền lực và tiền bạc tàn khốc này mà thôi.
Nguồn: Secret China