Last Updated on 06/07/2026 by TinHN Editor
Brazil khép lại World Cup 2026 theo cách không ai ở Selecao muốn nhắc lại: thua Na Uy 1-2 ở vòng 16 đội, tệ nhất kể từ năm 1990 — lần đầu tiên sau 36 năm đội bóng 5 lần vô địch thế giới không chạm được tới tứ kết. Nhưng nhìn vào các con số thống kê, thất bại này không đến từ một Brazil chơi dưới sức, mà từ một vấn đề đã âm ỉ nhiều năm: đội bóng không còn sở hữu một trung phong biết cách kết liễu trận đấu.
Một trận thua ngược với các chỉ số
Brazil chỉ cầm bóng 34% trước 66% của Na Uy, nhưng lại là đội tạo ra nhiều đe dọa hơn hẳn: 14 cú dứt điểm so với 9, 5 cơ hội ngon ăn so với 3, và chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) lên tới 2,75 — gấp hơn 3 lần con số 0,84 của đối thủ. Nói cách khác, kế hoạch thực dụng mà HLV Carlo Ancelotti xây dựng, thay cho lối chơi kiểm soát bóng truyền thống, đã vận hành đúng như tính toán. Vấn đề nằm ở khâu cuối cùng: Brazil không biến được ưu thế cơ hội thành bàn thắng, còn Na Uy chỉ cần một cá nhân xuất sắc để tối đa hóa từng khoảnh khắc hiếm hoi họ có được.
Hai bước ngoặt mang tên “bỏ lỡ”
Ngay phút 14, Bruno Guimarães sút hỏng quả phạt đền mở tỷ số — cầu thủ Brazil đầu tiên đá hỏng 11m tại World Cup kể từ năm 1986. Đây là hệ quả của một quyết định nội bộ: theo thứ tự đá phạt đền được Ancelotti xây dựng dựa trên dữ liệu thống kê cả năm, Neymar là lựa chọn số một nhưng chưa vào sân ở thời điểm đó, khiến quyền đá rơi vào Guimarães thay vì Vinicius Junior. Sau trận, Vinicius lên tiếng khẳng định anh không né tránh trách nhiệm mà đơn thuần tuân theo chỉ định của ban huấn luyện.
Bước ngoặt thứ hai đến ở phút 59, ngay sau khi Endrick vào sân thay người. Nhận đường chọc khe của Vinicius, tiền đạo trẻ đối mặt thủ môn Ørjan Nyland với tình huống có xG lên tới 0,56 — xác suất ghi bàn hơn 50% — nhưng xử lý không dứt khoát và bỏ lỡ. Đây được xem là cơ hội chất lượng nhất mà Brazil tạo ra trong cả trận.
Haaland: sự lạnh lùng mà Brazil không có
Ở phía đối diện, Erling Haaland chỉ cần đúng hai khoảnh khắc để định đoạt trận đấu: đánh đầu mở tỷ số phút 79 sau đường tạt của Andreas Schjelderup, rồi nhân đôi cách biệt bằng cú sút xa hiểm hóc phút 90. Cựu hậu vệ Gary Neville, bình luận trên ITV, chỉ trích cách trung vệ Gabriel Magalhães đứng cách Haaland quá xa trước khi lao vào tranh chấp bóng bổng — một pha xử lý mà theo ông là “thật điên rồ” và tạo điều kiện để chân sút Man City giành lợi thế quyết định. Neymar sau đó gỡ lại một bàn từ chấm phạt đền ở phút bù giờ, nhưng không đủ để cứu Brazil.

Khoảng trống mang tên “số 9”
Vấn đề sâu xa hơn được nhiều tờ báo Brazil chỉ ra: đội tuyển không còn sản sinh những trung phong đẳng cấp thế giới như Romário – Bebeto ở World Cup 1994 hay Ronaldo “béo” với 8 bàn thắng năm 2002. Vinicius là ngôi sao số một hiện tại, nhưng sở trường của anh vẫn là chạy cánh trái, thiếu bản năng săn bàn và khả năng tranh chấp trong vòng cấm của một tiền đạo cắm thực thụ. Bốn bàn thắng của anh ở vòng bảng phần lớn đến trước các đối thủ yếu; khi bước vào knock-out với áp lực và hàng thủ chặt chẽ hơn, anh gần như mất hút.
Nội bộ xáo trộn: quyết định tung Neymar bị mổ xẻ
Bên cạnh vấn đề chuyên môn, quyết định đưa Neymar vào sân ở hiệp hai — thay các cầu thủ chạy cánh — vấp phải chỉ trích gay gắt từ truyền thông Brazil. Nhà báo Arnaldo Ribeiro (UOL) cho rằng thay đổi này phá vỡ khả năng pressing và chuyển trạng thái của đội, trong khi một bình luận lan truyền mạnh trên mạng xã hội nhận định chính Ancelotti mới là người “gục ngã” vì quyết định gắn với Neymar, chứ không phải ngược lại. Ngay sau trận, ông cũng gây chú ý khi từ chối trả lời phỏng vấn khu Mixed Zone, để con trai kiêm trợ lý Davide Ancelotti đứng ra giải thích các quyết định chuyên môn, trong đó có việc chọn Guimarães đá phạt đền.
Ancelotti vẫn tại vị
Dù vậy, Liên đoàn Bóng đá Brazil (CBF) đã nhanh chóng xác nhận Ancelotti sẽ tiếp tục dẫn dắt Selecao trọn chu kỳ hướng tới World Cup 2030. Giám đốc điều hành các đội tuyển quốc gia Rodrigo Caetano cho biết toàn đội cần một giai đoạn ổn định để “nhặt nhạnh những mảnh vỡ” sau cú sốc, đồng thời đánh giá cao tinh thần chuyên nghiệp của đội bóng trong 38 ngày chuẩn bị và thi đấu. Bài toán lớn nhất mà CBF và Ancelotti phải giải trước năm 2030, theo giới quan sát, không còn là chiến thuật — mà là tìm lại một trung phong đẳng cấp để đưa Brazil trở về vị thế vốn có.