Last Updated on 01/03/2026 by David Bui
Bài bình luận của học giả Vương Hữu Quần về các biểu hiệu cho thấy Đảng Cộng Sản Trung Quốc đang trong quá trình tự hủy diệt.
Mới đây, tôi có đọc một bài viết tựa đề “Tác hại của Tập Cận Bình lớn đến mức nào?”. Bài viết dẫn ra một danh sách do cư dân mạng tổng hợp, liệt kê “30 tác hại” nếu ông Tập còn tại vị. Đó là một bản danh sách đầy sự đau xót. Về việc này, tôi không có ý định phán xét đúng sai, mà chỉ muốn hỏi một câu: Nếu ông Tập từ chức ngay bây giờ, liệu Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) có tốt lên không? Câu trả lời của tôi là: Không.
Thực tế, xét về cá nhân ông Tập, nếu rời bỏ ĐCSTQ, ông cũng chỉ là một người bình thường, không thể gây ra “tác hại” gì lớn cho Trung Quốc và thế giới, càng không nói đến “30 tác hại”. Thực chất, chính ĐCSTQ đã chọn ông Tập, và ông Tập đã lợi dụng ĐCSTQ, dẫn đến cục diện nguy khốn về cả nội chính lẫn ngoại giao như ngày nay.
Trong 14 năm cầm quyền, về mặt chính trị, ông Tập ít nhất đã làm được 6 việc. Cả 6 việc này đều là kết quả của sự lựa chọn và lợi dụng lẫn nhau giữa ĐCSTQ và ông Tập. Và cả 6 việc này đều đang đẩy nhanh tiến trình tự hủy diệt của ĐCSTQ.
1. Cuộc thanh trừng quân đội: Tướng lĩnh đều rơi vào vòng nguy hiểm
Kể từ khi lên nắm quyền, ông Tập liên tục thực hiện các cuộc thanh trừng trong quân đội. Đến năm 2026, quy mô của cuộc thanh trừng này đã đạt mức chưa từng có.
Theo thống kê sơ bộ của tôi, tính đến ngày 4/2/2026, số tướng lĩnh bị ông Tập xử lý có thể lên tới 415 người. Riêng từ sau Đại hội 20 (năm 2022) đến nay, con số này khoảng 142 người. Ngày 26/2/2026, Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (Nhân đại) thông báo bãi miễn tư cách đại biểu của thêm 9 tướng lĩnh (gồm 5 Thượng tướng, 1 Trung tướng, 3 Thiếu tướng).
Trong 14 năm cầm quyền, dù không trải qua bất kỳ cuộc chiến tranh nào, số tướng lĩnh bị ông Tập thanh trừng còn nhiều hơn tổng số tướng lĩnh ngã xuống trong các cuộc nội chiến, ngoại chiến và Cách mạng Văn hóa cộng lại kể từ khi thành lập quân đội năm 1927. Hệ quả là bộ thống soái tối cao của quân đội bị rỗng nội bộ, các tướng lĩnh nghi kỵ lẫn nhau, ai nấy đều tự cảm thấy bất an.
2. Sự hủ bại trong trị lý quan lại: Hoang đường vượt cổ chí kim
Các vị trí nòng cốt đều gặp biến động chưa từng có:
- Ngoại trưởng: Tần Cương – người trẻ nhất được ông Tập phá cách đề bạt – chỉ tại chức nửa năm đã “mất tích” và bị bãi nhiệm.
- Bộ trưởng Quốc phòng: Lý Thượng Phúc cũng bị điều tra và bãi nhiệm khi chưa đầy nửa năm nhậm chức.
- Quân chủng Tên lửa: Cả 4 đời tư lệnh (Ngụy Phượng Hòa, Chu Á Ninh, Lý Ngọc Siêu, Vương Hậu Bân) đều bị xác định là “phần tử tham nhũng nghiêm trọng” và bị xử lý.
- Các thân tín hàng đầu: Miêu Hoa, Hà Vệ Đông và thậm chí là Trương Hựu Hiệp (Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương) đều lần lượt bị điều tra hoặc cáo buộc vi phạm kỷ luật nghiêm trọng.
Xưa nay chưa từng có vị minh quân nào chọn người và dùng người thất bại liên tiếp như vậy. Nếu nói “tham nhũng trong trị lý quan lại là tham nhũng lớn nhất”, thì ai là người phải chịu trách nhiệm cao nhất?
3. Tập quyền cá nhân đạt đến đỉnh điểm
Dưới thời Tập Cận Bình, mọi quyền lực từ nội chính, ngoại giao đến quân sự đều phải do một mình ông quyết định (Định ư nhất tôn). Thông qua các khái niệm “Hai xác lập”, “Hai duy trì”, “Bốn ý thức”, ông Tập đã đặt mình lên trên toàn bộ hệ thống đảng, chính quyền, quân đội và nhân dân.
Việc buộc các quan chức cấp cao phải “báo cáo công tác bằng văn bản” cho cá nhân ông đã biến ông Tập thành một vị “Hoàng đế” thực thụ, mở đường cho sự tùy hứng của quyền lực. Đỉnh điểm là hình ảnh cựu lãnh đạo Hồ Cẩm Đào bị cưỡng chế đưa ra khỏi hội trường tại Đại hội 20 ngay trước ống kính quốc tế.
4. Vấn đề người kế vị không có lời giải
Suốt 105 năm qua, ĐCSTQ vẫn chưa giải quyết được vấn đề chuyển giao quyền lực tối cao một cách hòa bình và có trật tự. Trước đây, dù khốc liệt nhưng vẫn có sự chuẩn bị cặp bài trùng kế vị (như Giang – Chu, Hồ – Ôn, Tập – Lý).
Tuy nhiên, ông Tập đã xóa bỏ mọi quy luật này. Những người từng được xem là hạt giống kế vị như Tôn Chính Tài bị bắt, Hồ Xuân Hoa bị loại biên. Hiện tại, câu hỏi “Ai là người kế vị ông Tập?” vẫn không có đáp án. Một khi ông Tập gặp bất trắc, chính trường Trung Quốc chắc chắn sẽ rơi vào cảnh tranh giành quyền lực cực kỳ nguy hiểm.
5. Sửa đổi Hiến pháp: Chế độ nhiệm kỳ vĩnh viễn gây họa khôn lường
Việc xóa bỏ giới hạn nhiệm kỳ Chủ tịch nước là một “nước cờ sai lầm” lớn. Chế độ nhiệm kỳ vĩnh viễn từng là nguyên nhân dẫn đến thảm họa Cách mạng Văn hóa. Khi một lãnh đạo nắm quyền quá lâu, họ sẽ rơi vào vòng xoáy: Đấu tranh để giữ ghế -> Tạo ra kẻ thù -> Cảm thấy bất an -> Tiếp tục đấu tranh. Cuối cùng, họ trở thành kẻ cô độc và đưa đất nước vào đại nạn.
6. Cấm đoán mọi ý kiến trái chiều: Sai lầm nối tiếp sai lầm
Dưới thời ông Tập, sự kiểm soát dư luận trở nên nghẹt thở. Những người dám nói thật như doanh nhân Nhậm Chí Cường (án 18 năm), Giáo sư Hứa Chương Nhuận hay Tiến sĩ Hứa Chí Vĩnh (án 14 năm) đều bị trừng trị thẳng tay.
Khi không còn ai dám nói thật, ông Tập chỉ còn nghe thấy những lời dối trá và nhìn thấy những ảo ảnh. Các quyết định dựa trên thông tin sai lệch chắc chắn sẽ dẫn đến những bước đi sai lầm liên tiếp.
Kết luận
Vấn đề của Trung Quốc ngày nay không chỉ là vấn đề cá nhân ông Tập, mà là kết quả tất yếu của những sai lầm tích tụ từ thời Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình đến Giang Trạch Dân.
Mao gây ra cái chết của 80 triệu người; Đặng tạo ra thảm sát Thiên An Môn; Giang gây ra tội ác mổ cướp nội tạng. Ông Tập đang gánh trên vai “ba ngọn núi lớn” đó nên không thể nhìn thấy lối thoát, chỉ có thể tiếp tục vùng vẫy trong bế tắc. Biệt danh “Tổng tăng tốc” hay “Kẻ hủy diệt” mà truyền thông quốc tế đặt cho ông có lẽ chính là thiên mệnh của ông: Đẩy nhanh quá trình sụp đổ của ĐCSTQ.
Phân tích: Tại sao quân đội lại là “biến số” nguy hiểm nhất?
Trong hệ thống chính trị Trung Quốc, học thuyết “Đảng chỉ huy súng” là nguyên tắc tối cao. Tuy nhiên, dưới thời ông Tập, mối quan hệ giữa nhà lãnh đạo và quân đội đã biến chuyển từ “sự trung thành mang tính tổ chức” sang “sự phục tùng mang tính sợ hãi”.
1. Phá vỡ sự cân bằng giữa các phe phái
Trước đây, quân đội Trung Quốc (PLA) duy trì sự cân bằng giữa các “sơn đầu” (phe phái) như phe quân khu cũ, phe thái tử đảng… Việc ông Tập thanh trừng hơn 400 tướng lĩnh (con số kỷ lục vượt qua cả thời chiến) đã xóa sổ các mạng lưới cũ nhưng đồng thời cũng tạo ra một khoảng trống quyền lực và sự oán hận ngầm.
Hệ quả: Những người được đề bạt mới thường là vì “trung thành” hơn là “năng lực”. Điều này dẫn đến tình trạng tướng lĩnh giỏi bị đào thải, còn người ở lại thì lo giữ ghế hơn là luyện quân.
2. Sự sụp đổ của các “Cánh tay phải”
Việc những người thân tín nhất như Hà Vệ Đông (Phó Chủ tịch Quân ủy) hay Miêu Hoa bị xử lý cho thấy một thực tế đáng báo động: Ông Tập không còn tin tưởng bất cứ ai.
Khi “người chọn người” (ông Tập chọn tướng) lại kết thúc bằng việc “người bị chọn” phản bội hoặc tham nhũng, nó chứng tỏ hệ thống sàng lọc cán bộ đã hoàn toàn hỏng hóc.
Khi tướng lĩnh cấp cao liên tục bị thay thế, chuỗi chỉ huy bị đứt gãy. Một quân đội mà tư lệnh thay đổi như “đèn cù” sẽ không thể duy trì được chiến lược tác chiến dài hạn.
3. Tham nhũng trong Quân chủng Tên lửa: Đòn giáng vào tham vọng quân sự
Quân chủng Tên lửa là niềm tự hào và là công cụ uy hiếp hạt nhân của ĐCSTQ. Việc toàn bộ dàn lãnh đạo của quân chủng này bị quét sạch vì tham nhũng (liên quan đến mua sắm thiết bị và chất lượng tên lửa) cho thấy:
Khả năng thực chiến bị nghi ngờ: Có những báo cáo cho rằng nhiên liệu tên lửa bị thay bằng nước, hoặc nắp hầm phóng tên lửa không hoạt động. Điều này giải thích tại sao dù lời lẽ ngoại giao rất cứng rắn, nhưng thực tế quân sự lại có phần thận trọng hơn, vì ông Tập nhận ra “thanh kiếm” của mình đang bị rỉ sét từ bên trong.
4. Hiệu ứng “Người đi trên dây”
Trong lịch sử, khi các tướng lĩnh cảm thấy mình không còn đường lui (sớm muộn cũng bị thanh trừng), họ thường có xu hướng:
Án binh bất động: Không làm gì để không sai. Phản kháng: Đây là kịch bản nguy hiểm nhất cho ĐCSTQ – một cuộc binh biến hoặc đảo chính khi các tướng lĩnh liên kết lại để tự vệ.
Nhận định: Cuộc thanh trừng quân đội của ông Tập giống như một người cố gắng làm sạch bể cá bằng cách đổ quá nhiều hóa chất. Nước có thể trong hơn (về mặt hình thức), nhưng cá (tướng lĩnh) thì không thể sống khỏe mạnh. Một quân đội “ốm yếu” về tinh thần là dấu hiệu rõ ràng nhất của một thể chế đang tiến tới giới hạn chịu đựng.
Nguồn: Epoch Times Hoa ngữ